Mác 6-7 | Sai đi để Phục vụ

Chúng tôi đang ở Mác 6 ngày hôm nay, và đây là thời gian để tham gia trò chơi. Theo Chúa Giê-xu không bao giờ có nghĩa là một môn thể thao dành cho khán giả, và các môn đồ sắp có thời gian thư giãn.

Điều đó cũng đúng với bạn. Nếu bạn theo Chúa Giê-xu, bạn được gọi đến chức vụ, không có ngoại lệ. Bây giờ nếu bạn không phải là tín đồ, lời mời đang dành cho bạn. Nhưng hãy nhớ, bạn không được mời tham gia vào một tổ chức, bạn được kêu gọi vào một chiến dịch.

Điều đó có ý nghĩa gì đối với các môn đồ? Họ sắp tìm ra. Mác 6: 7:

“12 người được gọi đến với Ngài, Ngài bắt đầu phái họ đi ra từng đôi và ban cho họ quyền phép trừ tà ma.”

Lưu ý rằng Chúa Giê-xu đã sai họ đi. Mục vụ không đợi người ta đến, mà đi ra nơi nào cần. Và Ngài gửi họ đi từng đôi – Mục vụ là tinh thần đồng đội. Và Ngài ban cho họ uy quyền – uy quyền của Đức Chúa Trời- để ra đi.

Và Ngài chỉ dẫn cho họ. Câu 8:

Không mang gì theo trong cuộc hành trình ngoại trừ một cây gậy- không lương thực, không túi, không tiền trong thắt lưng.

Vì vậy, nhiệm vụ đầu tiên của họ là một bài học về đức tin. Không có dự phòng – chỉ là niềm tin. Tuy nhiên, các hướng dẫn mỗi lần đều không giống nhau. Sau đó, Chúa Giê-xu sẽ phái họ vào một nhiệm vụ khácvới đồ dự phòng. Sứ mệnh không phải là một giải pháp hoặc công thức, nó là một cuộc phiêu lưu, và chìa khóa thật sự là nhận được hướng dẫn của Chúa mỗi lần cho bạn. Theo Chúa Giê-xu có nghĩa là làm theo chỉ dẫn, và luôn tin cậy Đức Chúa Trời. Không có gì hoặc được chu cấp đầy đủ, tin cậy vào Đức Chúa Trời để cung ứng.

Vậy thì sẽ như thế nào? Câu 12:

“Họ đi ra và rao giảng rằng mọi người nên ăn năn. Họ đã xua đuổi nhiều tà ma và xức dầu, chữa lành cho nhiều người bệnh.”

Vậy, họ đã làm được! Họ đã tin cậy, và Đức Chúa Trời đã cung ứng. Họ trở về với Chúa Giê-xu để báo cáo, nhưng chẳng mấy chốc, một đám đông đã tụ tập, và trong câu 31, Ngài phán với các môn đồ,

“Hãy cùng Ta đến một nơi yên tĩnh và nghỉ ngơi.”

Quy tắc thiết yếu của chức vụ ở đây: nghỉ ngơi với Chúa Giê-xu. Vì vậy, họ đến một nơi hoang vắng, nhưng đám đông đã đến đó trước! Xin lỗi các bạn – không nghỉ ngơi lần này. Câu 34:

“Khi Chúa Giê-xu xuống thuyền và thấy một đám đông lớn, Ngài động lòng thương xót.”

Tôi luôn ngạc nhiên về lòng thương xót của Chúa Giê-xu. Thương xót có nghĩa là “cùng đau khổ với” – và Chúa Giê-xu đã làm điều đó. Ngài thấy nhu cầu của mọi người và quan tâm đến. Và ngài dạy các môn đồ phải quan tâm.

Vâng, Chúa Giê-xu đã dạy dỗ và đã muộn. Rất nhiều người – từ vị trí xa – và họ cần lương thực.Các môn đồ nói với Chúa Giê-xu hãy cho họ về. Thật hợp lý. Câu 37:

“Nhưng Ngài đã trả lời,Các ngươi hãy cho họ ăn.

Hãy chú ý. Các môn đồ thấy nhu cầu, và Chúa Giê-xu bảohọhãy cho người ta ăn. Nhưng tại đó không có đủ. Cũng không gần! Và nó ở giữa hoang mạc.

Nhưng hãy nhớ những gì họ vừa học được: tay trắng mà được cung cấp đầy đủ, tin cậy vào Đức Chúa Trời để cung ứng. Câu 38:

“‘Bạn có bao nhiêu ổ bánh?”‘ Ngài hỏi. ‘Hãy đi và xem thử.’ Khi họ phát hiện ra, họ nói, ‘Năm cái bánh – và hai con cá.”‘

Bánh và cá đó chỉ đủ cho vài người, không phải hàng ngàn. Nhưng hãy xem kỹ. Họ bảo mọi người ngồi xuống, và trong câu 41,

“Lấy năm cái bánh và hai con cá và ngước lên trời, Ngài tạ ơn và bẻ bánh. Sau đó, Ngài đưa cho các môn đồ của mình để phân phát cho mọi người.”

Ngưng lại. Tạm dừng và xem xét cẩn thận. Chúa Giê-xu đã tạ ơn, bẻ các ổ bánh và ban cho mỗi môn đồ – bao nhiêu?

Bước theo bước chân của họ. Nhìn vào tay bạn – có thể là nửa ổ bánh, một ít cá. Nhìn lên – hàng trăm người. Nhưng Chúa Giê-xu phán hãy cho họ ăn, vì vậy bạn cho họ ăn. Câu 42:

“Tất cả họ đã ăn và được no, và các môn đồ thu lượm mười hai giỏ đầy miếng bánh và cá thừa. Số người đàn ông đã ăn là năm ngàn người.”

Điều đó thật tuyệt. Và điều đó vẫn xảy ra. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về bánh và cá ngoài đời thực từ những người bạn của tôi trong chức vụ. Công tác cứu trợ bão ở miền Nam, nuôi sống người nghèo ở Mexico và vô số thứ khác. Đôi khi một chiếc xe tải xuất hiện từ một nơi nào đó. Đôi khi một nguồn cung nhỏ cung cấp dài hơn. Phép lạ chân chính – nhưng luôn kịp lúc đáp ứng nhu cầu. Luôn luôn trong chức vụ của lòng thương xót.

Khi bạn đọc Mác 6 và 7, hãy xem phép lạ của Chúa Giê-xu. Là Ngài thể hiện – hoặc động lòng thương xót? Có phải Ngài đang dạy các môn đệ thực hiện phép lạ, hay quan tâm và giúp đỡ ngay cả khi nhu cầu vượt xa những gì họ có thể cung cấp?

Tôi đã học được từ lâu rằng Tôi không đủ. Nhưng chức vụ là một lời kêu gọi đến một cái gì đó lớn hơn chính chúng ta, một cái gì đó chúng ta không thể làm một mình.

Còn bạn thì sao? Bạn có những gì cần thiết để giúp tất cả những người này? Không? Tôi cũng vậy, nhưng Chúa Giê-xu phán hãy đi, vì vậy hãy ra đi. Không có gì hoặc được cung cấp đầy đủ, tin cậy vào Đức Chúa Trời và tham gia vào cuộc.

Để suy ngẫm &Thảo luận:

  • Bạn nghĩ gì về Chúa Giê-xu đã dạy các môn đệ khi Ngài sai họ mà không có tiền? Sẽ thế nào khi Ngài bảo họ nuôi 5.000 người mà không có đủ thức ăn? Những bài học đó có áp dụng ngày hôm nay không?
  • Kinh nghiệm của bạn khi phục vụ Chúa và giúp đỡ người khác là gì? Chia sẻ câu chuyện của bạn.
  • Nếu bạn có thể làm bất cứ điều gì cho Chúa, đó sẽ là gì?


Categories: christianity, Vietnam

Tags: , , , , , , , , , , , , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: